HOA XUÂN CA

Trời lẩm nhẩm mưa, lẩm nhẩm lạnh từ chiều cho đến đêm, mà khéo đến mai còn chưa tạnh! Anh ngồi thu lu một mình trên chiếc ghế dài, giật mình nghe tiếng côn đồng hồ khô khốc điểm, trong sự cô đơn tĩnh lặng của loài người, báo hiệu vừa hết canh ba. Cái lưng cũng lẩm nhẩm đau, lẩm nhẩm nhức sau một ngày dọn dẹp nhà cửa để đón năm mới. Phải chăng mùa xuân này là khởi đầu cho một mùa xuân của sự “trưởng thành”, khiến tâm hồn đứa trẻ trong anh cũng dần biến mất..

Tiếng tích tắc mỗi lúc một rõ hơn trong màn đêm, khiến anh vô thức đếm và dõi theo chiếc kim dài cứ miệt mài trượt, trong một vòng tròn luẩn quẩn. Một vòng, hai vòng rồi ba vòng.. tích tắc, tích tắc rồi lại tích tắc.. Cứ thế, cứ tuần tự như sợi dây vô hình, níu anh trở về, về với cái thời đất còn nồng nồng, cỏ cây dại còn mọc ven đường, và mùa xuân thì thổn thức như chính vẻ đẹp mang tên nó vậy! Bóng xưa cứ thoắt ẩn thoắt hiện trước cỗ máy thời gian treo trên tường, nhắc nhớ anh về một ký ức, về một mùa xuân ngây ngô thuở nào.!

. . .

Chiều ba mươi tết, trời hừng sáng không một gợn mây, lạnh buốt và khô cóng, gió heo may thổi về mỗi lúc một dày.. làm cho người lớn họ như chắc ẩn, bồi hồi – trẻ em thì nâng nâng cồn cào, chờ giao thừa đến..

Gió thổi đằng đông rồi lại thổi đằng tây, lửa tạt sang trái rồi lại tạt sang phải, nồi bánh thì cứ bập bùng. Mẹ sai vào bếp xách cái bu gà đem ra phía cửa, để cắt tiết vặt lông., con gà trống mơ Bà ngoại cho từ hôm 23 chạp để cúng giao thừa. Siêu nước làm gà, dày nhọ nồi để ké bên nồi bánh, sôi reo lên., hơn hai mươi chiếc bố gói đêm qua giờ chắc cũng đã rền!

Khói bay lên từ miệng nắp, khiến cho mùi thơm của lá lẫn vào đám lông gà gập nước sôi, làm cậu bé trong tôi từ tò mò đến nao nao khó tả., mùa xuân bộc trực và thổn thức đến thế!

Xa xa đằng kia với dáng người lật bật không tránh vào đâu, bố tôi.. cành đào vác trên vai, nhuộm đỏ cả một góc phố, đang trở về nhà., mùa xuân nồng nàn và mơn man đến vậy!

Trời buông chiều rồi kéo màn đêm xuống rất nhanh dưới phố khi cả khối đã lên đèn.. đâu đó nhà ai chó sủa, hương trầm thơm đón khách cơm tất niên, xen lẫn tiếng nhạc xập xình., một số khác thì còn việc nhà chưa xong, khiến tiếng bát tiếng đĩa va vào nhau thốn đến tận đầu phố..
.. bác xích lô ngoài kia như không để ý đến thời gian, cứ cút kít.. sắp giao thừa đến mà vẫn hoài đạp.!

Bữa cơm tất niên ấm áp ngày cuối năm được bày thịnh soạn giữa nhà.. thơm mùi bánh mới xanh lá dong, quện vào vại dưa hành muối rơm nếp để xó nhà, vàng nâng nâng chai rượu chanh thời bao cấp, đậm đặc vị xuân nồng..

Ăn xong, bố treo bánh pháo dài bằng hơn hai người tôi lên đầu giọt gianh mà cũng gần chạm đất.. mưa phùn bắt đầu rơi, ngoài trời đêm ba mươi tối mù mịt, gió thổi làm nó đung đưa như muốn đứt vì nặng trĩu.. Ông trưởng khối gần nhà vừa đến hỏi thăm: “nhà năm nay, gà thịt mấy con..” mà thoắt một cái, ba kim đồng hồ đã chập làm một, và tiếng pháo bắt đầu nổ!

Khói pháo mù mịt gập mưa xuân nên cứ bay ngang, chiếc mành tre chắn gió treo trước nhà nhuộm đầy xác giấy đỏ.. chúng tôi chỉ có thể nhìn thấy nhau qua những chớp sáng. Nhà kế bên còn thêm dây pháo hồng mậu dịch, khiến tiếng kêu của nó đinh tai nhức óc. Xa xa là tiếng pháo cối pháo đùng như sấm rung, lóe lên.. xé toạc màn đêm đen, sáng cả một góc trời.. Trong nhà văng vẳng thư chúc tết của CTN qua chiếc đài phát thanh.. cùng ca khúc ” Mùa Xuân làng lúa làng hoa” do nữ Cs Thanh Hoa cất lên đầy nội lực, với khát vọng thanh niên của cô gái văn công có giọng hát trong veo, quê Hà nội, mang mạch sống của bông hoa lúa đến với mùa xuân no ấm.. như mong mỏi của bao thế hệ cha anh sau ba cuộc chiến tàn khốc., và giọng thơ ngâm lúc trầm lúc bổng – khi thì lên cao vút như cung tên.. của NSUT Trần Thị Tuyết, mang hồn sâu lắng núi sông trong thời khắc thiêng liêng của đất trời., cũng là lúc tiếng pháo thưa dần, đưa mọi người chìm dần vào giấc ngủ..

. . .

Tiếng gà gáy, chợt tỉnh giấc sớm khi trời còn mù sương. Ngọn đèn dầu trên ban thờ vẫn leo lét trong ánh sáng lờ mờ từ hiên hắt vào. Dưới bếp mẹ đang cặm cụi bóc bánh đơm xôi chuẩn bị thắp hương..

Mùi nước gà luộc với gừng cay quện vào nén hương bố thắp khiến tôi vùi chăn ngồi dậy, mở tủ lấy bộ cánh mới mà bố chở đi may hồi trong năm trên chiếc xe đạp Thống Nhất.. vẫn còn nguyên mùi sợi, vải xanh chéo công nhân, áo hai túi kiểu bộ đội, quần có túi hậu đính cúc nâu, mẹ dặn để dành đến đúng ngày mùng 1 tết mới được đem ra mặc!

Cho bánh pháo tép có nhiều mầu vào túi quần bên phải, cho một vốc kẹo bọc giấy có in hoa hồng vào túi quần bên trái cùng nén hương dài dùng để đốt pháo.. tôi bước ra phía cửa, xé toạc màn sương sớm, hít một hơi dài rồi nhả làn khói mỏng từ trong miệng ra., dưới cái lạnh của mưa phùn khiến hàm răng cứ run lập cập,
nhưng chân vẫn bước..

. . .

Mầu thời gian dường như bị mầu không gian kéo trầm xuống., con đường đất lẫn đá trắng vẫn còn vương thời khắc giao thừa trên bề mặt, khói cứ là là mặt đất bay lên.. cỏ cây dại ven đường hoa cũng bừng nở, cội găng già giữa phố sáng nay bỗng đâm chồi..

Đâu đây chợt văng vẳng câu hát đêm qua, khiến đột nhiên tôi thấy nhớ mẹ..!

” Bên lúa, anh bên lúa, cánh đồng làng ven đê
Hồ tây xanh mênh mông
trong tươi thắm nắng chiều..”

🕔

Luong Tran
(Hà nội tết xưa)
12/12/17( đinh dậu niên)

Nguồn: https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=586035508402698&id=100009887621165

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.